Zloutenka-c - khả năng truyền bệnh




Khả năng truyền bệnh


Loại A

Đối với viêm gan A truyền nhiễm qua phân của người bị bệnh là thường xuyên nhất, đó có thể là sự truyền nhiễm trực tiếp từ người này sang người kia, ví dụ tay bẩn, hoặc có thể là sự truyền nhiễm gián tiếp, nước bẩn (nhiễm trùng) hoặc thực phẩm không đảm bảo, đồ vật mất vệ sinh. Nói về nước bẩn, thì không chỉ là uống trực tiếp, mà ăn salát, trái cây hoặc những thực phẩm không cần đun nấu mà trước đó rửa bằng nước bẩn cũng nguy hiểm. Điều nguy hiểm nữa còn là việc uống những viên đá lạnh được làm từ nguồn nước không đảm bảo. Truyền nhiễm qua máu là rất hiếm khi.

Loại B

Phòng chống truyền nhiễm viêm gan B trước hết là việc ngăn ngừa việc tiếp xúc với máu và các dịch tiết của người bệnh. Trong cuộc sống hàng ngày, người bệnh có thể truyền vi trùng viêm gan B ví dụ trong khi truyền máu, lọc máu, xăm mình hoặc xuyên mũi kim, khi sử dụng chung các đồ dùng vệ sinh (máy cạo râu, bàn chải răng), quan hệ tình dục và kể cả khi bị đâm phải mũi tiêm – không nhất thiết là tiêm thuốc vào tận trong tĩnh mạch, mà cũng có thể là vô tình bị đâm phải mũi kim vứt ngoài đường hoặc trong bãi cát. Trẻ sơ sinh cũng có thể bị nhiễm bệnh từ người mẹ trong khi sinh nở. Như vậy nguy hiểm không chỉ riêng đối với người lớn mà còn đối với trẻ em. Có thể tiêm chủng phòng chống viêm gan B và từ giữa năm 2001, tại Cộng hòa Séc, trẻ em được tiêm chủng phòng chống bệnh này trong phạm vi lịch tiêm chủng thông thường, và điều đó được áp dụng với tất cả trẻ em vào lúc 1 tuổi 12 tuổi.

Loại C

Phương thức lây nhiễm viêm gan C cũng tương tự như kiểu viêm gan B. Virus lây lan trước hết qua đường máu, hiếm khi qua đường tình dục. Trước năm 1992, khi mà Cộng hòa Séc bắt đầu thực hiện thông lệ kiểm tra người hiến máu, phần lớn bệnh bị lây nhiễm bằng truyền máu hay lấy máu. Trong cuộc sống hàng ngày, người bệnh có thể gây lây nhiễm viêm gan B hoặc C ví dụ khi truyền máu, lọc máu, xăm mình hoặc tiêm chích bằng kim tiêm bị nhiễm trùng, khi bị thương vì đâm phải kim tiêm nhiễm trùng và hiếm khi truyền nhiễm qua đường tình dục. Trẻ sơ sinh cũng có thể bị lây nhiễm từ người mẹ bị bệnh khi sinh nở. Như vậy nguy hiểm không chỉ đối với người lớn mà còn cả đối với trẻ em. Hàng loạt người không thể xác minh được họ đã bị lây nhiễm bệnh từ đâu. Nguy hiểm đối với cả những bệnh nhân phải trải qua phẫu thuật, chỉnh hình hoặc các cuộc mổ xẻ lớn khác và cần thiết phải lấy máu. Việc sử dụng các đồ vật chung có thể bị dính máu như bàn chải răng, máy cạo râu v.v… cũng là những khả năng truyền bệnh. Nhóm người có nhiều nguy cơ bị nhiễm bệnh nhất ở Cộng hòa Séc là những người tiêm chích thuốc đồng thời cho nhau mượn ống và kim tiêm.

Cộng đồng người Việt

Các yếu tố rủi ro lây nhiễm bệnh trong cộng đồng người Việt được biểu hiện tỉ lệ khác nhau so với người dân châu Âu. Sự nguy hiểm nhất là lây truyền trong phạm vi các cơ sở y tế – các công việc mổ xẻ, tiêm chữa bệnh, truyền máu. Yếu tố rủi ro cao trong việc truyền bệnh tại Việt Nam là thuật châm cứu (Ngo Van Huy, APASL 2007). Từ những điều trên cho thấy rằng bất cứ sự tiếp xúc nào với y tế tại Việt Nam trước đây cũng có thể là rủi ro đối với cộng đồng người Việt đang sống tại Cộng hòa Séc.